Nhà tâm lý học gia đình Michael Riera tiết lộ rằng, ở mỗi đứa con tuổi “teen” đều có hai tính cách khác nhau cùng tồn tại: một mặt, con vẫn là đứa trẻ “ẩm ương” trong mắt ba mẹ, mặt khác, bên trong con đã có bộc lộ những dấu hiệu của một người sắp trưởng thành. Bộ mặt “người trưởng thành” đó được thể hiện rõ khi con ở trường, khi con tham gia vào các hoạt động thể thao, khi con có được công việc đầu tiên, hay khi con ở trước mặt ba mẹ của bạn bè. Không may là, chúng ta lại thường chỉ thấy được khía cạnh “ẩm ương” của con – thất thường và khó chiều. Và nếu không để ý, cha mẹ rất có thể sẽ bỏ lỡ mất thời gian có thể thực sự lắng nghe và uốn nắn con kịp thời trên hành trình trưởng thành.

Vậy chúng ta cần làm để kết nối với thế giới của teen?

Thay vì khuyên răn hãy lắng nghe nhiều hơn

Với tâm thế là người đi trước, là “người lớn” có kinh nghiệm hơn, chúng ta hay khuyên răn khi con tâm sự những vấn đề của mình thay vì lắng nghe và thể hiện sự đồng cảm. Điều đó có 2 tác hại, thứ nhất sẽ chẳng ai thích bị khuyên răn khi mình đang giãi bày cảm xúc, thứ 2 dẫu lời khuyên của bạn có đúng đến đâu cũng sẽ không có tác dụng, chỉ làm cho con cảm thấy bạn cho rằng con không thể tự giải quyết vấn đề của mình. Và dần dà con sẽ chẳng muốn kể cho bạn nghe những câu chuyện của mình nữa.

Khi con muốn nói chuyện, hãy luôn sẵn sàng.

Khi chúng ta biết con đang gặp vấn đề, nhưng chưa muốn chia sẻ với mình, thay vì “ép cung” con, buộc con phải nói, hãy tinh tế và kiên nhẫn hơn.

Bạn có thể để con thấy được rằng mình luôn sẵn sàng bất cứ khi nào con cần, đơn giản như nói với con rằng: “Trong trường hợp con cần ba thì ba ở trong phòng làm việc đấy nhé” hay “Mẹ phải chạy ra siêu thị một lát, nhưng nếu con có việc gì cần thì cứ việc điện thoại cho mẹ nhé.”

Điều quan trọng nhất của sự “hiện diện”, không phải là lúc nào cũng phải có mặt, mà là khiến con cảm nhận được sự hiện diện của bạn về mặt tinh thần, hiểu rằng bạn sẽ luôn ở đó nếu con cần giúp đỡ. 

Vì nếu con không cảm nhận được sự chia sẻ từ phía cha mẹ, các em sẽ có xu hướng tìm kiếm những người khác, hoặc những cách khác để giải tỏa mỗi khi có tâm sự. Khi đó, chúng ta sẽ bị mất đi sự kết nối với con.

Hãy chào đón bạn bè của con đến nhà

Hãy để ngôi nhà của bạn trở thành nơi có thể chào đón tất cả những người bạn của con, kể cả khi có một vài đứa trẻ cá nhân bạn không thích. Ở lứa tuổi mới lớn, con thường hay thích dẫn bạn bè về nhà. Và thông thường, khi dẫn bạn về nhà, con sẽ có thể nhìn thấy một khía cạnh khác của bạn mà ở trường con không thể thấy. Nhờ vậy, cha mẹ sẽ dễ dàng hiểu con hơn xem con đang làm gì, thích gì, quan tâm tới điều gì và thậm chí, có thể “góp vui” vào những cuộc trò chuyện của con với bạn bè.

Hầu hết thiếu niên ở giai đoạn này đều thích làm mọi thứ cùng với bạn bè cùng lứa, kể cả bài tập về nhà. Nếu nhà của bạn có thể trở thành một nơi thoải mái để các con đến học nhóm và cùng nhau làm bài tập, con sẽ có nhiều động lực để hoàn thành bài tập hơn. Do vậy, hãy khuyến khích con mời bạn đến chơi, cho các con không gian riêng để học tập, trò chuyện và đưa ra những giúp đỡ khi cần thiết.

Lên lịch hẹn cố định mỗi tuần cho gia đình 

Trẻ thường sẽ có xu hướng tận dụng khoảng thời gian ở cùng ba mẹ để kể về những điều đang khiến em phiền não. Đừng hy vọng con sẽ tự nhiên chủ động tâm sự hay chia sẻ với mình, nhưng ít nhất, khi thấy được rằng cha mẹ đang cố gắng dành thời gian để hiểu con hơn, con sẽ dần mở lòng mình hơn.

Không cần là những lịch trình rườm rà, phức tạp, có thể lên những “cuộc hẹn” đơn giản như: tối thứ 3 hàng tuần cùng con đi bộ mua đồ ăn vặt ở cửa hàng gần nhà, hoặc cùng đánh cờ, xem tivi vào cuối tuần,…

Và hãy luôn nhớ rằng, dù con lớn lên và thích có không gian riêng tư, cũng không có nghĩa là con không còn gắn bó với bạn nữa 

Một nghiên cứu năm 1996 trên 220 trẻ em từ lớp 5 đến lớp 12 cho thấy, giữa hai độ tuổi này, thời gian trẻ dành để ở bên gia đình giảm từ 35% xuống 14% số giờ của con trong một ngày.

Ở tuổi mới lớn, trẻ thường cố gắng tìm kiếm sự độc lập và thích tự mình làm mọi thứ. Sự hiện diện của cha mẹ, với tình thương và sự quan tâm, nên là chỗ dựa để con có thể thư giãn và thoải mái thể hiện bản thân. Bằng cách đó, chúng ta có thể khiến trẻ hiểu rằng, không phải ba mẹ bắt con “phải biết tự lập”, mà là ba mẹ cho con “có quyền tự lập” để con được trưởng thành hơn. Hãy tôn trọng con như 1 người “đồng nghiệp” trong gia đình, khi con trưởng thành, hãy nới rộng vòng tròn “bảo bọc” ba mẹ nhé! 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *