Có lẽ ai trong chúng ta cũng có cho riêng mình nhiều hơn một câu chuyện về thời “áo trắng đến trường” mà dù vui hay buồn, dù khiến bạn bật cười hay muốn khóc khi nhớ lại thì đó cũng là một khoảng thời gian vô cùng đáng giá của cả một đời người.

[su_note note_color=”#c18396″ text_color=”#fff”]Ở những ngày tươi đẹp ấy, mỗi người đều có một cách riêng để vẫy vùng trong khoảng trời của mình, đều có những bí mật, những tâm sự, những phút rung động đầu đời, những lo lắng cho chặng đường phía trước,… Nhưng sau đó, chúng ta đều cảm nhận được cái dư vị “chua, cay, mặn, ngọt” như người ta thường nói về cái “Tuổi ô mai” này.[/su_note]

Đó là một “Tuổi ô mai” mà chúng ta luôn tin rằng nó thật sự đáng giá!

[su_note note_color=”#1cbdad” text_color=”#fff”]Đáng giá vì khi ấy, chúng ta sở hữu tài sản quý giá nhất của đời người đó chính là tuổi trẻ. Chúng ta hồn nhiên, thơ ngây, đầy mơ mộng. Chúng ta nhìn về phía trước bằng ánh mắt trong xanh và một trái tim nồng nhiệt. Chúng ta có hoài bão, có ước mơ và khát vọng chinh phục đỉnh cao, có yêu thương và tấm lòng trắc ẩn.[/su_note] [su_note note_color=”#c18396″ text_color=”#fff”]Đáng giá vì chúng ta cũng không ít lần từng là một cô bé bướng bỉnh, một cậu bé ngang ngạnh, nhưng cũng không ít lần “sớm nắng chiều mưa” trầm tư, sâu sắc đến lạ lẫm. Cũng nếm trải cảm giác đơn phương một cậu bạn cùng lớp, cảm giác vượt khỏi “vùng an toàn” của bản thân để tìm cho mình một con đường mới, cảm giác hiểu ra gia đình đáng trân trọng hơn bất cứ điều gì… [/su_note] [su_note note_color=”#1cbdad” text_color=”#fff”]Và đôi khi cái tuổi ẩm ương ấy khiến chúng ta nghĩ mình đã trưởng thành nhưng thật ra tận sâu bên trong vẫn còn một trái tim bé bỏng và một tâm hồn mong manh dễ vỡ hơn bao giờ hết. Bất kì một biến cố trong cuộc sống dù là nhỏ nhất cũng biến thành một cái ngòi châm vào ngọn lửa “nổi loạn” để chúng bùng cháy bất cứ lúc nào.[/su_note] [su_note note_color=”#c18396″ text_color=”#fff”]Để rồi sau tất cả, chúng ta nhận ra mọi điều chúng ta từng có trong khoảng thời gian đó là vô cùng đáng giá… Đến mức chúng ta muốn dùng cả phần đời còn lại để đánh đổi cho một “chiếc vé trở về” được ngồi cạnh nhỏ bạn thân, được đứng trên bục giảng bị thầy la mắng, được chạy tung tăng dưới sân trường,… cũng không thể nữa rồi.[/su_note]

Thanh xuân với chúng ta, là hồi ức sống động và khó phai nhất. Ai đã trải qua mới biết, dù buồn hay vui, thì nó vẫn đẹp biết bao nhiêu, vẫn làm ta nở nụ cười hạnh phúc biết bao nhiêu, mỗi khi nhớ về.”…

This entry was posted in Chưa được phân loại. Bookmark the permalink.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *